NHÂN NGÀY ÔNG ĐỒNG BÀ CỐT – CÓ ĐÔI LỜI THẦY DẶN CHÚNG CON NHANG ĐỆ TỬ
- Nguyễn Vân
- 30 thg 6
- 3 phút đọc
Có những lời dặn của Thầy, nghe qua tưởng như đơn giản nhưng càng đi lâu trên con đường Đạo lại càng thấy sâu sắc.
Nhân ngày Ông Đồng Bà Cốt, tôi lại nhớ đến những lời mà các bậc đi trước thường nhắc nhở những người đã nhận lệnh Nhà Thánh.

Rằng rồi ai cũng có ngày phải đứng ra gánh việc. Tre già măng mọc. Người đi trước rồi sẽ lùi lại, người đi sau rồi cũng phải bước lên.
Nhưng khi nhận lấy chữ “Thầy”, điều đầu tiên cần nhớ không phải là quyền năng, mà là trách nhiệm.
Bởi quyền được hành đạo không phải do bản thân mình tạo ra. Đó là cơ duyên, là căn quả, là sự cho phép của Tiên Thánh và cũng là kết quả của quá trình tu dưỡng của chính mình.
Vì vậy, người làm Thầy càng không được tự cao, tự đại.
Đi càng xa càng hiểu rằng Đồng Thầy chỉ có thể dẫn đường, chứ không thể sống thay cuộc đời của người khác. Có những chướng ngại, có những bài học, mỗi người đều phải tự mình bước qua.
Chữ “Thầy” không phải để được tôn xưng.
Chữ “Thầy” là để gánh vác.
Là khi nhìn thấy những mảnh đời cơ cực, những người đang khổ đau, những người đang bế tắc và cần một điểm tựa tinh thần, mình biết rằng đó mới là nơi cần đến ánh sáng của Đạo.
Bởi nơi đủ đầy chưa chắc đã cần sự cứu giúp.
Nhưng nơi khốn khó, nơi lòng người đang tuyệt vọng, lại là nơi cần nhất một lời động viên, một sự dẫn dắt và một niềm tin để bước tiếp.
Càng làm việc lâu càng nhận ra rằng hành đạo không phải là dùng Đạo để tạo đời.
Không phải dùng kiến thức tâm linh để tô điểm cho bản thân.
Không phải lấy danh nghĩa Nhà Thánh để tìm kiếm sự cung phụng hay đặc quyền.
Người làm Thầy thực sự không có quyền gì với con nhang hay bách gia trăm họ.
Nếu có một thứ quyền duy nhất, thì đó là quyền được yêu thương và phụng sự.
Được lắng nghe khi người khác cần.
Được giúp đỡ khi người khác gặp khó.
Được thay họ kêu thấu tấu nổi những lúc họ còn sơ cơ và chưa biết đường đi lối bước.
Nhưng giúp đỡ không phải để kể công.
Gánh đỡ không phải để ban ơn.
Và càng không phải để đổi lấy sự biết ơn hay đền đáp.
Bởi suy cho cùng, tất cả chúng ta đều là những người đang mang ơn Nhà Thánh.
Người làm Thầy cũng vậy.
Chỉ khác ở chỗ được giao thêm một phần trách nhiệm mà thôi.
Tôi luôn tâm niệm rằng:
Người làm Đạo chân chính không dẫn người ta đến sự mê tín.
Mà giúp người ta hiểu nhân quả.
Không khiến người ta phụ thuộc.
Mà giúp họ trưởng thành.
Không nuôi dưỡng ảo tưởng.
Mà giúp họ nhìn rõ chính mình.
Nhân ngày Ông Đồng Bà Cốt, xin cúi đầu tri ân Tiên Thánh, tri ân các bậc tiền bối đã mở đường, giữ Đạo và truyền lại những bài học quý giá cho thế hệ sau.
Nguyện cho những ai đang mang chữ “Thầy” luôn giữ được Đạo tâm sáng trong.
Giữ được lòng khiêm cung.
Giữ được chữ Tâm trong từng lời nói và việc làm.
Để xứng đáng với sự tin yêu của bách gia và với ân đức của Tiên Thánh.
Nước trong bởi lòng người thanh tịnh.
Đạo sáng bởi người giữ được chữ Tâm.
Đức còn thì Đạo còn.
Tâm chính thì Đạo hưng.
Tâm lệch thì Đạo suy.




Bình luận